Ngày anh trở lại
thơ

Anh đã đến đây, không hay không biết
Giờ anh trở lại, không biết không hay
Mình biết nhau cũng tại chốn này đây
Vì hai đứa mình cùng chung trang lứa

Khi mình đến đây chuông vang rộn rả
Ông bà mừng, cha mẹ chị anh vui
Nội tôi nói: “mừng nay có một người
Để làm đông thêm hàng ngũ dân Chúa”

Rồi nội bắt ba tôi phải rán hứa
Lo cho tôi đủ phép đạo Chúa Trời
Vì theo nội “thảy thảy ở trên đời
Là do Chúa, Chúa ban, thì sẽ được

Việc thờ Chúa phải luôn luôn lo trước
Sáng sớm kinh mai, chiều tối kinh hôm
Làm việc gì thì cũng phải luôn luôn
Sau khi xong phần nghĩa vụ với Chúa”

Cũng đâu có gì để gọi là khó
Chúa nhật, hằng ngày lo lễ mi-sa
Đi đâu đi không thể quên nhà thờ
Nơi nhiều lần anh với tôi đã đến

Mình thuộc làu các kinh “Tin, Cậy, Mến”
Cùng với mười điều răn Đức Chúa Trời
Tóm lại hai điều: kính Chúa yêu người
Rồi với sáu luật điều Hội Thánh dạy

Phép bí tích tính ra là có bảy
Rửa tội thì chung một ngày với nhau
Rồi lớn lên lo Rước Lễ lần đầu
Sau khi đã học xong phép Giải tội

Và bây giờ sao tôi không nghe nói
Chớ hồi mình có “Rước lễ bao đồng”
Là nghi lễ củng cố cho tâm hồn
Để rồi sẽ lo chịu phép Thêm Sức

Vậy tạm đủ điều nội tôi mong ước
Bốn phép căn bản đã chịu xong rồi
Hễ có anh thì là cũng có tôi
Nhưng nội tôi vẫn còn chưa ưng ý

Bởi tôi thấy nội luôn có ý nghĩ
Có phước là nhà có con đi tu
Nhưng khổ nổi mình không có căn tu
Tưởng tôi thôi, ai ngờ anh cũng vậy

Rồi ngược xuôi theo dòng đời đưa đẩy
Như mọi người, mình tính chuyện trầu cau
Phép hôn phối đứa năm trước, năm sau
Thì còn nói gì phép truyền chức thánh!

Chắc chắn mình sẽ không được nhận lãnh
Chỉ còn mong vào con cháu mai sau
Nếu có chăng là chịu phép xức dầu
Mà biết chắc thế nào rồi cũng có

Chỉ có điều chưa biết được ngày đó
Nên ngồi buồn mới nói chuyện tầm phào
Không biết rồi đây ai trước ai sau?
Nếu tôi trước thì anh phải rán nhớ

Đừng nói là quên, đừng có vịn cớ
Bận bịu nhiều mà không tới tiễn tôi
Với gia đình, anh hãy nói đôi lời
Vài kinh cầu cho tôi được cứu rỗi

Kiêng cử gì anh làm sao tránh khỏi
Chuyện mà ai cũng phải một lần qua
Có người đã ví nó như chuyến đò
Tiếp bước nhau đi, kẻ sau người trước

Nhưng bao giờ làm sao ai biết được
Không lẻ chờ, bởi đâu có ai mong
Không cần chèo chống, cứ để xuôi dòng
Rồi thế nào thì thuyền cũng đến bến

Nếu anh trước, thế nào tôi cũng đến
Để đón anh tận ngoài cỗng nhà thờ
Tưởng nói chơi, vậy mà có ai ngờ
Tiếng chuông buồn chiều qua: là anh đó

Nghe tin buồn, tôi không thấy bỡ ngỡ
Bởi đời người, ai sống mãi ngàn năm?
Nhả xong tơ, trọn một kiếp con tằm
Thì đến lúc phải tay xuôi mắt nhắm

Tôi vội vả rán lê từng bước chậm
Đến thăm anh, xin khấn nguyện mấy lời:
“Hồn về với Chúa, xác trả cho đời”
Rồi mai đây, nhà thờ anh trở lại

Nhưng không như những lần mình đã tới
Chuông nhà thờ đổ thật chậm, thật buồn
Cũng vẫn có tôi đi cạnh anh luôn
Mà anh nằm đó, không hay không biết!