Bài đã được đăng ở Nguyệt San Đức Mẹ Hằng Cứu Giúp, số 247, tháng 3-2007, tựa được đổi lại là "Nằm mơ"
Xưng tội với Chúa

Để chuẩn bị mừng lễ …, tôi lo dọn mình đi xưng tội. Việc xưng tội thì "sách phần" có dạy, tôi thuộc nằm lòng:

- Thứ nhứt xét mình
- Thứ hai ăn năn tội
- Thứ ba dốc lòng chừa
- Thứ bốn cáo mình xưng tội cùng thầy
- Thứ năm vâng lời thầy dạy mà làm việc đền tội mình cho đủ

Vì là lễ trọng, rất đông người đi xưng tội. Người ta xếp thành hai hàng trước các tòa giải tội, rồi luân phiên nhau bước vào xưng tội. Tôi cũng xếp hàng, đứng đợi. Đến phiên, tôi vào tòa “cáo giải”. Nghi thức thuộc nằm lòng, tôi bái gối, khom mình thật sâu, tay làm dấu, miệng đọc to:

- Lạy cha, con là kẻ có tội, xin cha làm phước giải tội cho con!

Xong, tôi bước tới bàn quỳ để xưng tội. Tôi rút nhanh tờ giấy xét mình để trong túi áo. Tôi rán lấy hơi để đọc bản kê khai tội khá dài. Không biết bao lâu, nhưng cha cũng yên lặng lắng nghe. Thiệt là cám ơn cha đã kiên nhẫn nghe tôi đọc cho hết bản thú tội. Khi tôi đọc xong, cha nói:

- Anh vô đây để xưng tội chớ đâu phải để đọc hết cuốn sách Mục Lục ra đây!
Tôi liền thảm não thưa rằng:
- Dạ thưa cha, con biết, nhưng bởi tội con quá nhiều…

Khi tôi đang nói, tôi thấy cha chồm người ra để nhìn phía sau tôi, chắc là để kiểm điểm xem còn bao nhiêu người nữa.

- … Xin cha thông cảm, đời con trôi giạt, sóng gió tư bề, cạm bẫy đời giăng giăng như thiên la địa võng, không có lối thoát cha ơi!
Nghe đến đây, cha gõ tay vào bàn cáo giải và nói:
- Thôi được rồi, vì còn nhiều người quá, tạm ngưng trường hợp của anh lại đây, mai hay ngày nào cũng được, trở lại gặp tôi, còn việc giải tội hôm nay thì chưa xong đâu nhá, để tôi còn tính lại việc đền tội cho anh!

Ối giời ơi! Ối cha ơi! Cha có thể rầy la, mắng chửi gì cũng được rồi giao việc đền tội như lần hột 30, 50 chuỗi hay đi đàng thánh giá 10 lần, 20 lần, hoặc đi lượm hết lá cây xung quanh nhà thờ rồi ban phép giải tội cho con, chớ còn đợi cha trở về phòng, cha ngồi vào computer, cha đánh máy việc đền tội thì bố con cũng không biết đời nào con mới làm việc đền tội cho xong. Ngoảnh đầu lại phía sau, tôi thấy hai hàng người đứng đợi khá dài, tôi bèn làm dấu, rồi bước ra khỏi toà giải tội, đi chậm chạp, đầu hơi cúi xuống như mọi người, như một người thánh thiện.

Về nhà, nghĩ tới nghĩ lui, suy đi tính lại, nếu xưng tội với cha mà cha chưa chịu tha thì tôi đi xưng tội với Chúa. Nghĩ vậy rồi ngày hôm sau, tôi đi đến nhà thờ. Nhà thờ vắng lặng, không có ai, chỉ có một mình tôi. Tôi quỳ đọc kinh dọn mình ở phía cuối nhà thờ như người publicanô thuở xưa. Xong tôi đi thẳng lên bàn thờ chánh, quỳ gối ngay trước thánh giá to, bên trên nhà tạm và thưa với Chúa là tôi muốn xưng tội. Chúa gật đầu. Tôi bắt đầu khai tội mình ra, theo bản danh sách tội mà tôi đã có. Nghe xong, Chúa lắc đầu. Tôi khẩn khoản:

- Lạy Chúa! Xin Chúa thương con!
Chúa buồn nói:
- Nghe con nói tội xong, thiệt Ta ngẩng đầu lên không nổi!
Tôi cũng lại giải bày: thiên sanh ngã, hà sanh tội!(1) Tới đây, Chúa mới nói:
- Nếu chân tay Ta mà không bị đóng đinh vào cây đây, Ta sẽ đá cho con một cái té lăn, gãy hết hai hàm răng…

***

Tôi giựt mình thức giấc, mồ hôi còn lấm tấm trên trán, ướt nhẹ nơi lưng. Nhìn lên bức tường trước mặt, thánh giá “cứu chuộc” còn đó. Chúa vẫn còn bị treo trên đó, đầu gục xuống. Chúa gục đầu chấp nhận, nhận hết tội lỗi của loài người, của tôi. Tôi cảm thấy nhẹ nhàng, khoan khoái: Chúa vẫn thương tôi.


(1)Thời Tam Quốc, sau khi bị Khổng Minh dùng mưu đốt thuyền trong trận Xích Bích, Châu Do, quân sư của Tôn Quyền đã phải ngẩng mặt lên trời mà than: thiên sanh Do, hà sanh Lượng (Trời đã sinh ra Do này mà còn sanh chi Gia Cát Lượng=Khổng Minh) rồi ngã ra, hộc máu chết.